Lạc bước giữa những mê cung souk ở Maroc : Tất cả là do “ăn ở”

Mình đã trêu chọc những người bạn trong chuyến đi tới Maroc rằng : « Để đi được đúng đường mà không bị lạc trong các khu chợ cổ “souk” khi lần đầu tới Maroc thì cũng phải “ăn ở” có phước phần dữ lắm… ! »
Trước khi tới Maroc thì mình cũng đã đọc nhiều review nói rằng những con ngõ ở đây nhỏ và chằng chịt như tổ ong vậy, đến nỗi cả Google Maps cũng phải bó tay. Thế nhưng phải tới khi đến “thực địa” mình mới hiểu thế nào là một cuộc phiêu lưu đúng nghĩa.
Mục lục
Mỗi ngã rẽ sai là một cuộc khám phá mới

Đã đọc review có người nói rằng nên thuê 1 tour guide địa phương dẫn đường khi đi thăm thú các souk trong medina. Mình khi ấy chỉ tặc lưỡi : « Sao phải phức tạp và tốn tiền thế làm chi ! ».
Thế rồi ngày đầu tiên ở Fès tụi mình đã thực sự bị lạc.
Nhưng cái sự lạc đường ở đây cũng đầy háo hức lắm nha. Nó không phải kiểu « ôi thôi chết mình phải làm sao bây giờ ? », mà nó kiểu « à ok lạc đường rồi, đi tiếp xem có gì hay ho ! ».
Kiểu như, khi chẳng may rẽ vào một lối nhỏ tối tăm, mình bỗng nghe thấy tiếng loảng xoảng, bôm bốp vang quanh. Đi theo thứ âm thanh đó, mình tới được quảng trường Seffarine – nơi có những xưởng rèn đồng truyền thống và bày bán các mặt hàng bằng đồng thủ công.

Hay như lần muốn tìm tới xưởng thuộc da nổi tiếng Chouara Tannery mà lại đi nhầm hướng, mình đã lần theo mùi thuộc da nồng nặc đặc trưng, đi qua tiếp nhiều con hẻm để tìm tới đúng nơi. (Mà thực ra… nói là đúng nơi thôi chứ, lần đầu tiên mình chỉ tới bên ngoài xưởng thôi, còn lối vào mình tìm không ra).



Còn lần không biết đường về hostel ở đâu, mình lại đi ngang dọc lần theo mùi hương thơm phức của các loại gia vị truyền thống Maroc để tìm tới souk Attarine – vì mình biết, tới được khu chợ này sẽ tìm được đường về nhà.
Rồi đến ngày thứ 2 ở Fès thì,… tụi mình đã thực sự cần tới 1 tour guide.
Google Maps… cũng chỉ đến vậy mà thôi

Google Maps với mình luôn là 1 trong những ứng dụng “được việc” trong mỗi chuyến đi. Nhưng ở trong các khu chợ souk của Marrakech, Googe Maps chỉ còn là mỗi cái tên.
Nếu bạn bước vào các souk ở Marrakech với suy nghĩ rằng, chỉ cần bật Google Maps lên, bạn sẽ đi được từ điểm A đến điểm B theo gợi ý ngắn nhất, thì có lẽ bạn sẽ bị khủng hoảng đó.
Đường xá ở đây không được quy hoạch, mà chúng là một mạng lưới chằng chịt, uốn lượn, đan xen nhau từ hàng trăm năm trước. Các mái che, bảng hiệu ở đây cũng chồng chéo lên nhau che khuất ánh mặt trời cũng khiến việc xác định phương hướng khó khắn hơn.



Còn mình thì… không cần vào souk mới lạc. Ngày đầu tiên đi tìm đường tới hostel ở Marrakech mình đã lạc rồi.
Bước qua quảng trường Jemaa el-Fna náo nhiệt, mình như bước vào một mê cung khổng lồ với bối cảnh của câu chuyện Nghìn lẻ một đêm.
Souk ở Marrakech cũng có vô vàn gian hàng cùng khu làng nghề, lối rẽ khác nhau. Nhưng, mình có cảm giác nó gọn gàng và có vẻ quy củ hơn ở Fès đôi chút.
Lần này mình đã không thuê tour guide mà để sự “ăn ở” dẫn lối.

Lang thang lạc bước qua những con ngõ nhỏ ở đây, thi thoảng mình lại suy nghĩ vu vơ mang đầy tính triết lý hài hước – sự buông bỏ. Ở Marrakech, nếu bỏ chiếc điện thoại xuống, tránh xa với công nghệ, buông bỏ sự tìm kiếm, buông bỏ cả nỗi sợ hãi đi nhầm đường… thì bạn mới thực sự tìm được đường.
Bởi vì đi lang thang không mục đích, cuốn theo dòng người và những mùi hương mới là cách tốt nhất để ta tìm thấy được những điều kỳ diệu ở Marrakech.
Và mình thì,… đã lang thang ở đây tới nửa ngày trời.



Lời khuyên của một người đã lang thang các souks ở Maroc
Từ Fès, Marrakech, Essaouira tới Rabat hay Meknès mình đều lang thang hàng giờ trong các souk. Và mình có một vài kinh nghiệm xương máu :
- Đừng chụp ảnh vô tội vạ: người dân ở đây khá nhạy cảm với ống kính. Hãy mỉm cười và xin phép trước khi chụp. Hoặc bạn có thể mua ủng hộ 1 món đồ gì đó, họ sẽ vui vẻ cho chụp hình.
- Hãy luôn chuẩn bị tiền mặt vì quẹt thẻ ở đây là một khái niệm khá xa xỉ.
- Nếu không có ý định mua, đừng hỏi giá hay mặc cả.
- Khoảnh khắc đắt giá : sau một ngày dài lang thang trong các souk, hãy tìm một quán cà phê sân thượng quanh quảng trường Jemaa el-Fna. Gọi một ly trà bạc hà vào lúc hoàng hôn buông xuống, nghe tiếng loa kêu gọi cầu nguyện vang lên râm ran khắp phố, và ngắm dòng người tấp nập. Đó là lúc bạn thực sự cảm nhận được một không khí rất Maroc, rất Bắc Phi.

Đọc thêm: Fès - Di sản của quá khứ