Đam mê không tuổi – Buổi sáng bình minh ở Sahara
Sahara, Một mẩu chuyện lan man…
Hành trình đến với sa mạc Sahara của mình bắt đầu từ thành phố Fez tại đất nước Maroc xa xôi ở Bắc Phi.
7h sáng, chiếc xe 9 chỗ đã chờ sẵn tại điểm hẹn. Trên xe lúc này đã có một người phụ nữ đứng tuổi đang ngồi sẵn ngay hàng ghế đầu. Trong đầu mình khi ấy chỉ thoáng qua suy nghĩ và tự hỏi tại sao một người phụ nữ tầm tuổi này rồi lại đi tới đất nước Maroc này một mình, mà lại là đi tới sa mạc, một hành trình có vẻ không thích hợp với một người phụ nữ ở độ tuổi có thể coi là « già ».
Cố gắng bắt chuyện trên đường đi, sau đó người phụ nữ ấy cũng kể cho tụi mình nghe về hành trình của bà. Bà là người Chile – một đất nước tít phía bên kia đại dương. 3 ngày trước đó bà đã bay từ Chile qua Đức để thăm người con trai trong 2 ngày. Ngay sau đó, bà tiếp tục bay sang Maroc đi du lịch trong vòng 4 ngày. Vô cùng ngạc nhiên và ngưỡng mộ người phụ nữ ấy, vì ngay cả với những người trẻ tuổi như tụi mình còn cảm thấy mệt mỏi khi phải trải qua một hành trình dài và liên tục gần nửa vòng trái đất như vậy, huống chi là một người phụ nữ đã có tuổi.
1 khung cảnh trên đường đi
Bà kể tiếp.
Với bà, như vậy khá là bình thường. Tuy có hơi mệt chút ít nhưng bà đã quen rồi, vì bà là một người thích đi du lịch và trước đây bà cũng có nhiều hành trình tương tự rồi. Hơn nữa những hành trình ấy, thường bà cũng đi một mình như vậy.
Và, cũng vì mong muốn có cơ hội được một lần đặt chân tới sa mạc lớn nhất thế giới “Sahara” nên bà đã tranh thủ chuyến đi châu Âu này để thực hiện luôn mong ước của mình. Nghe xong, trong suy nghĩ của mình chỉ có một từ dành cho người phụ nữ ấy, đó là “ngưỡng mộ”. Ngưỡng mộ vì sức khỏe dẻo dai của một người phụ nữ đã có tuổi, và hơn nữa là sự ngưỡng mộ về tinh thần cũng như niềm đam mê cháy bỏng để đi, để khám phá bất chấp tuổi tác của bà.
Sau hơn 10h đồng hồ di chuyển, vượt qua nhiều đèo và sông suối, xe của mình cũng tới được sa mạc kịp lúc hoàng hôn.
1h đồng hồ – đó là khoảng thời gian để đoàn mình cưỡi lạc đà vào sa mạc và tự do vui chơi trên những đụn cát. Những tưởng lúc này người phụ nữ Chile ấy sẽ phải mệt mỏi lắm sau cả ngày ngồi trên xe. Nhưng có vẻ mình đã nhầm. Bất giác quay lại, người phụ nữ ấy đã ngồi gọn trên lưng lạc đà từ khi nào và khởi hành trước, không lề mề như đám thanh niên tụi mình.
Người phụ nữ Chile đã cưỡi lạc đà xa phía trước
Sau màn cưỡi lạc đà là bữa tối và đốt lửa trại. Mọi người cùng quây quần bên đống lửa, cùng nhau nhảy điệu nhảy của người Berber theo tiếng trống nhạc liên hồi. Mãi tới 11h đêm cuộc vui mới kết thúc. Đây cũng là lúc mình mới nhìn thấy người phụ nữ Chile ấy đi nghỉ ngơi.
Đêm nhạc và lửa trại trên sa mạc – người phụ nữ Chile (bên trái, áo trắng) ngồi từ đầu tới cuối
Tờ mờ sáng hôm sau, nhóm mình lục đục gọi nhau dậy để đi ngắm bình minh trên sa mạc – một thời khắc tuyệt đẹp mà bất cứ ai cũng không thể bỏ lỡ khi tới đây. Lần này, cũng lại đinh ninh rằng mình là người dậy sớm nhất. Nhưng, sự thật thì vẫn hoàn toàn không như mình nghĩ.
Chạy một mạch lên những cồn cát, đứng sững lại và hít một hơi sâu cái không khí trong lành của buổi sáng bình minh trên sa mạc, của cái mùi sảng khoái mà mình đã mơ ước bấy lâu – mơ ước được đến chiêm ngưỡng và thả mình vào giữa không gian mênh mông của biển cát trong sa mạc lớn nhất thế giới “Sahara”.
Biển cát mênh mông
Ngồi được một lúc mình mới phát hiện ra không chỉ có riêng mình ở đây vào lúc này. Mình cũng không phải là người ra đây sớm nhất. Đằng xa, ngay trước mắt, là hình ảnh 2 con người nhỏ bé đang ngồi trò chuyện giữa một khung cảnh không thể đẹp hơn, khi những tia nắng nhẹ buổi sớm bình minh rọi xuống những cồn cát tạo nên một sắc vàng man mác và trong lành. Chỉ như 2 vệt nhỏ giữa đại dương cát mênh mông, nhưng 2 con người ấy lại trở thành điểm nhấn cho cả một không gian rộng lớn vô cùng. Không thể bỏ qua cảnh tượng tuyệt đẹp như vậy, mình cầm máy lên và chớp ngay khoảnh khắc ấn tượng ấy.
Chụp xong, xem lại ảnh, mình lại càng thấy bất ngờ hơn khi phát hiện ra người phụ nữ trong ảnh đó chính là người phụ nữ Chile cùng đoàn, còn người đàn ông kia là anh bạn dắt lạc đà cho tụi mình. Có lẽ họ cũng đang ngồi tận hưởng khoảnh khắc tuyệt đẹp của bình minh giống như mình và kể cho nhau nghe về những chuyến phiêu lưu của mỗi người.
Bức ảnh là khung cảnh bình minh trên sa mạc lớn nhất thế giới Sahara và hình ảnh 2 con người nhỏ bé giữa đại dương cát mênh mông.
Thời điểm bình minh kết thúc cũng là lúc đoàn mình phải chia tay người phụ nữ Chile kia để di chuyển tới những điểm đến khác nhau.
Chuyến hành trình 3 ngày tới hoang mạc Sahara thực sự đã để lại trong ký ức mình rất nhiều những hình ảnh và cảm xúc đẹp đẽ về phong cảnh cũng như con người ở Maroc. Song song với đó, một ký ức cũng vô cùng ấn tượng mà trước chuyến đi này mình không hề ngờ tới – đó là hình ảnh người phụ nữ Chile đã đứng tuổi đó, với làn da đen sạm vì rám nắng và có phần hơi khắc khổ. Hình ảnh về người phụ nữ ấy đã cho mình thấy được rằng dù ở bất cứ độ tuổi nào, dù là nam hay nữ, nhưng khi đã có niềm đam mê mãnh liệt với một thứ gì đó thì nó vẫn luôn cháy mãi trong mỗi con người.
1 bức hình kỉ niệm trước khi chia tay (mà thiếu người phụ nữ Chile)
Còn với mình, niềm đam mê của mình là được đi đến mọi nơi, được chiêm ngưỡng mọi cảnh đẹp và khám phá nhiều nền văn hóa khác nhau trên hành tinh này. Và chắc chắn, niềm đam mê ấy vẫn sẽ trẻ mãi trong mình, kể cả khi mình có già đi chăng nữa, giống với người phụ nữ Chile kia.

1 cảnh hoàng hôn “chộp” được ở Sahara







